Doanh nghiệp mòn mỏi trong việc tìm kiếm lao động không có tay nghề

Với nền kinh tế phục hồi và sản xuất trở lại bình thường, nhiều doanh nghiệp đang phải đối mặt với sự thiếu hụt nghiêm trọng công nhân thủ công.

Tại một hội chợ việc làm tại Hà Nội gần đây, nhiều doanh nghiệp đã bỏ đi hàng nghìn đơn xin trống do thiếu các ứng viên cho các vị trí không có tay nghề trong công ty của họ.

Công ty Phụ tùng xe máy Goshi-Thăng Long chỉ nhận được tám mẫu đơn từ người dự hội chợ, nhưng công ty yêu cầu 500 công nhân không có tay nghề.

Phó giám đốc Sở LĐTBXH Hà Nội, Bà Vũ Thị Thanh, cho biết hội chợ việc làm chỉ đáp ứng được hơn 30% nhu cầu của các doanh nghiệp về lao động.

Vấn đề này cũng tương tự tại các hội chợ việc làm được tổ chức ở các tỉnh khác như: Nam tỉnh Đồng Nai, Bình Phước và Bình Dương, nơi có nhiều khu công nghiệp.

Trung tâm giới thiệu việc làm tỉnh Đồng Nai cho hay, trong tháng vừa rồi, hơn 1.600 công nhân đã tham dự hội chợ việc làm, nhưng các doanh nghiệp chỉ có thể tuyển dụng khoảng 300 công nhân.

Trong tám hội chợ tuyển dụng được tổ chức trong năm nay trên địa bàn tỉnh, đã được quảng cáo cho 12.300 công nhân, trong đó hơn 85% là lao động không có tay nghề, nhưng doanh nghiệp chỉ nhận được 2.344 mẫu đơn.

Bà Thanh nói: “Người lao động không có tay nghề hầu hết là nhu cầu trong ngành thương mại, xây dựng, sản xuất phụ tùng điện tử, sản xuất hàng may mặc và giày dép”. Những người lao động này sẽ được các doanh nghiệp đào tạo nếu họ được tuyển dụng.

Ông Nguyễn Trí Minh, một quan chức của Công ty tại KCN Chơn Thành thuộc tỉnh Bình Phước – chuyên sản xuất phụ tùng điện tử – cho biết công ty cần khoảng 500 công nhân lành nghề trong độ tuổi từ 18-35.

Công ty sẽ cung cấp cho lao động không có tay nghề về những kỹ năng thích hợp sau khi được tuyển dụng, ông Minh nói. Ông Thanh cho biết: “Mức lương thấp là một phần nguyên nhân của sự thiếu hụt lao động.h

Bà nói: Hầu hết các công ty đều có mức lương hàng tháng dao động từ 1,3-3,5 triệu đồng (tương đương 72-83 đô la Mỹ), không đủ để trang trải chi phí hàng ngày, đặc biệt là ở các thành phố như Hà Nội và TP.HCM.

Chị Trần Thị Lệ Thu ở Thanh Hoá cho biết chị đã đến Hà Nội cách đây vài tháng nhưng không tìm được công việc phù hợp. “Tôi hy vọng tìm được một công việc ổn định ở đây nhưng với mức lương từ 1,3-1,5 triệu đồng, tôi cảm thấy rất khó sống”, chị nói.

Một nhân viên nhân sự của một công ty dệt may ở Hà Nội, bà Nguyễn Thị Thuý Hằng, cho biết công ty không có yêu cầu kỹ năng cao, nhưng những người không có kỹ năng đòi hỏi mức lương và tiền thưởng không hợp lý, làm cho công ty gặp khó khăn trong việc trả lương, trong khi công ty vẫn phải  đảm bảo lợi nhuận. Bà Hằng cho biết: “Người lao động nên biết rằng với kỹ năng của họ, họ sẽ chỉ nhận được mức lương cơ bản, nhưng nếu họ cải thiện thì tiền lương sẽ tăng”.

Một lý do khác khiến thiếu lao động là trong khi nhu cầu giữa các doanh nghiệp vẫn cao, thì số lượng thực của nhóm này vẫn còn hạn chế.

“Các doanh nghiệp đăng ký tại trung tâm của tôi có nhu cầu rất lớn về lao động không có tay nghề nhưng số lượng hạn chế của nhóm lao động này ở Hà Nội khiến chúng tôi khó có thể đáp ứng nhu cầu của họ”, Bà Thanh cho biết. Bà nói thêm: “Các doanh nghiệp có thể tuyển dụng lao động không có tay nghề từ các tỉnh khác nhưng với mức lương thấp như vậy, họ không thu hút được lao động di cư. Một số lượng lớn lao động đã bị sa thải do hậu quả của cuộc khủng hoảng toàn cầu đã về nhà của họ và tìm được công việc phù hợp, dẫn đến sự thiếu hụt”.

Để giúp cân bằng thị trường lao động không có tay nghề, các doanh nghiệp cần có các chính sách hấp dẫn hơn để thu hút người lao động, đặc biệt là mức lương phù hợp, Bà Thanh nói. Các doanh nghiệp và công nhân nên đàm phán để tìm tiếng nói chung nhắm đáp ứng nhu cầu cả hai bên.

Bà nói: “Các doanh nghiệp cung cấp mức lương thấp để đảm bảo lợi nhuận, trong khi những người có trình độ kỹ năng thấp lại đang tìm kiếm các điều kiện làm việc tốt.”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *